Người chuyên chở từ chối đưa những thông tin người gửi hàng mong muốn lên trên BL

Người chuyên chở từ chối đưa những thông tin người gửi hàng mong muốn lên trên BL

“Người chuyên chở đã từ chối những thông tin về hàng hóa liên quan đến thương mại và mua hàng trên vận đơn…”

Đây là lời phàn nàn thường thấy từ những người gửi hàng, các đại lý, các forwarder, đại lý thông quan hải quan, và các nhà môi giới,..

Rất nhiều khách hàng bảo lưu quan điểm cho rằng các hãng tàu đang làm quá lên về vấn đề này.

Bill of Lading

Vậy thì người chuyên chở đang quá khắt khe hay họ đang làm đúng luật?

Một số thông tin về thương mại và mua hàng mà người gửi hàng(Shipper) muốn đưa vào vận đơn nhưng bị hãng tàu từ chối thường là:

  1. Giá trị của lô hàng
  2. Các điều khoản Incoterms
  3. Điều khoản và điều kiện của thương vụ (trong hợp đồng mua bán)
  4. Xác nhận về thông tin của thư tín dụng
  5. Xuất xứ hàng hóa
  6. Khác…

 

Vậy tại sao người gửi hàng muốn tất cả những thứ này xuất hiện trên vận đơn trong khi người chuyên chở lại không muốn?

Thường thì khách hàng sẽ yêu cầu những loại thông tin này được trình lên trên vận đơn khi mà nó được phát hành như một vân đơn có thể chuyển nhượng (negotiable). Nếu đó là một vận đơn có thể chuyển nhượng thì nó sẽ liên quan đến ngân hàng hay một thư tín dụng.

Chính bởi sự liên quan này, bởi quyền lợi của mình, và bởi muốn gắn thêm những yêu cầu về chứng từ vào thư tín dụng nên các khách hàng và ngân hàng sẽ cố gắng “nhồi nhét” càng nhiều thông tin càng tốt vào vận đơn.

Trong khi những thông tin ở trên là rất quan trọng đối với cả bên mua và bên bán, sẽ vẫn là sai khi đưa chúng lên trên vận đơn, bởi dù sao thì cũng chẳng có sự liên quan nào giữa những thông tin này với hãng tảu cả.

Hãy nhớ rằng, vận đơn chỉ là một chứng từ vận tải làm thỏa mãn các bên, vai trò của nó là “bằng chứng về một hợp đồng vận chuyển” và không phải là hợp đồng mua bán giữa người mua và người bán.

Thực tế thì, người gửi hàng trên vận đơn không cần phải là người xuất hàng và người gửi hàng cũng không cần nhất thiết phải đến từ nơi xuất hàng. Và điều này chỉ ra rằng vận đơn nhấn mạnh vào mối quan hệ giữa bên mua và bên bán.

Nhưng bạn sẽ đặt ra câu hỏi là tại sao người chuyên chở lại quá khắt khe đến vậy và những rủi ro nào sẽ đến với họ nếu họ thêm những thông tin này vào vận đơn.

Giống như người bán và người mua có bảo hiểm cho hàng hóa, thì một người chuyên chở cũng phải có bảo hiểm cho mình để tránh những trách nhiệm pháp lý về vận tải.

Những chính sách bảo hiểm này sẽ chỉ bảo hiểm cho tài sản của người chuyên chở, những nghĩa vụ và trách nhiệm pháp lý, nhưng không bao gồm hàng hóa hay giá trị hàng hóa. Và bảo hiểm hàng hóa vẫn tồn tại nghĩa vụ của khách hàng.

Cho một ví dụ, các điều khoản Incoterms theo thỏa thuận giữa người mua và người bán được ghi trong phần thân của vân đơn, và nó ghi là CIF Pretoria, một địa điểm ở Nam Phi.

Khi con tàu cập cảng Durban ở Pretoria, người nhận hàng có thể sẽ tranh cãi với người chuyên chở, rằng điều khoản của ở là CIF Pretoria, và họ khăng khăng người chuyên chở sẽ phải vận chuyển hàng hóa đến Pretoria trong khi vận đơn có thể chỉ quy định hàng hóa được đưa tới Durban mà không hê có bất kỳ đích đến khác.

Các điều khoản Incoterms, trong đó có CIF, thì không ảnh hưởng tới hợp đồng vận tải giữa hai bên người gửi hàng và người chuyên chở, vì vậy, người chuyên chở không bắt buộc phải chấp nhận những tranh chấp từ người nhận hàng mặc dù nó có thể đúng ở trong hợp đồng mua bán.

Để tránh những vấn đề như này xảy ra và cũng tránh những trách nhiệm pháp lý, thì người chuyên chở không nên để người gửi hàng đưa ra những thông tin và thương mại và mua bán hàng hóa lên trên vận đơn bởi vận đơn chỉ đơn giản là một chứng từ vận tải.

Tôi cho rằng vận đơn không phải là nơi để đề cập đến những thông tin này. Tốt hơn hết hãy giải thích và làm rõ những vấn đề này ở Hóa đơn thương mại hoặc hóa đơn mua hàng, cái mà chỉ hoàn toàn liên quan đến bên mua và bên bán mà không có liên quan gì đến người chuyên chở.

Chia sẻ: